Tin nhắn truyền thống

471

Bất chợt bước vào một quán café, tôi không còn lạ lạ gì khi nhìn những vị khách, dù ngồi một mình hay ngồi có đôi có cặp, thậm chí là cả một nhóm bạn thì trên tay cũng không rời chiếc điện thoại, thỉnh thoảng lại liếc vào màn hình.

 

Trước đây, điện thoại không được thông minh quá như bây giờ, có khi chỉ cần chức năng 3N là nghe – nói – nhắn đã đủ dùng, cái thời điện thoại không thông minh đó chắc hẳn cũng gắn với nhiều kỷ niệm. Với tôi và bạn bè cùng trang lứa, khi bắt đầu vào đại học là được bố mẹ sắm sửa cho một chiếc điện thoại di động và khi đó là thời đại hoàng kim của tin nhắn.

 

Ngày trước nhắn tin là chức năng quan trọng nhất của điện thoại di động…

 

Nhắn qua nhắn lại chỉ cần hai người cũng vài chục tin một ngày…

 

Mỗi tháng đổ một “đống” tiền chỉ để nhắn tin…

 

Phải đi đổi cả gói cước lấy loại sms rẻ hơn tình thường một chút dù cho là gọi có đắt hơn (vì là cũng có gọi mấy đâu)…

 

Bấm bàn phím T9 đến “toét” cả đầu ngón tay cái…

 

Ngày trước, có khi cả tiếng đồng hồ mới reply được 1 tin nhắn vì còn bận viết rồi xóa, cân nhắc từng câu từng chữ rất “nguy hiểm”…

 

Ngày trước nt còn phải đếm ký tự, cân đo đong đếm cho khỏi vượt quá con số 160…Nhưng cũng có những tin nhắn dài cả “km”…

 

Bộ nhớ điện thoại thì ít, có lúc ngồi ngẩn ngơ mà ko biết xóa tin nào, để tin nào…

 

Ngày trước mỗi tin nhắn như một tác phẩm nghệ thuật, nâng niu ghê lắm, rảnh rỗi còn giở ra đọc lại rồi cười một mình, khóc một mình…

 


Còn bây giờ thì “xịn” quá, chẳng phải sms nữa mà là “chat” thì đúng hơn…

 

Reply cũng chẳng phải nghĩ nhiều, có những tin gửi đi chỉ có “ak”, “sak”, …

 

Vậy là những phần mềm “thông minh”… đã trả tin nhắn về đúng nghĩa ngắn gọn, xúc tích và chỉ được sử dụng khi có việc cần khẩn cấp, tin nhắn không còn là phương tiện để tâm sự qua lại nữa.

 


Tự dưng nhớ cái thời sms truyền thống, sms hao tổn trí óc… nhưng nhiều kỷ niệm…

 

Lâu lắm ko còn khái niệm … hộp thư đầy…

 

Những gì của ngày xưa… chẳng bao giờ có lại được…

Song Ngư

Comments

comments