Tản mạn về đam mê viết lách

302

Tôi đã từng nghe ai đó nói rằng “con gái hay viết lách thì sẽ khổ lắm đấy“ bởi lẽ đó thường là những đứa điên điên kiểu  sống nội tâm , kiểu như là hay chuốc lấy cô đơn hoặc nỗi giày vò âm ỉ nào đó. Tôi thường hay cười bảo , tôi mê mẩn với những câu chữ mà tôi chẳng bao giờ thấy mình khổ .Tôi còn thấy mình sướng . Sướng đến mức có thể ngồi cười cả ngày khi đọc lại những câu chữ tôi từng viết ra. Dạng như nó quá lôm côm, quá lủng củng thế mà cũng được đăng lên một tạp chí “ lá cải” nào đó,hoặc một fanpage trên facebook mà cũng có hơn nghìn lượt like và mấy trăm lượt chia sẻ… thế là tôi cười thỏa mãn lắm , đắc trí lắm.

Trang 27_anh minh hoa

Để viết được những gì trong tâm mình cho người ta hiểu đã khó, viết ra để người ta đồng cảm càng khó hơn. Qủa thật đúng, nhưng tôi viết không phải để trở thành nhà thơ, hay nhà văn để được nổi tiếng hay có giấc mơ cao siêu để lại tác phẩm nào đó cho đời. Đơn giản lắm, tôi viết để cảm thấy mình đang được sống trong cảm xúc, nghĩa là tôi có cảm xúc để viết trước khi bị biến thành con rô bốt vô cảm giữa dòng đời. Chẳng biết tại sao, tôi cho rằng đó là sự thanh tao, một cách hưởng thụ cuộc sống của mình. Tôi viết cho tôi, viết cho chính những cảm xúc giấu kín, viết cho những nỗi niềm không thể nói, không thể trải lòng. Tôi viết về những ngày tôi bơ vơ khi bước chân ra khỏi cánh cổng trường đại học mà không biết lựa chọn gì cho tương lai của mình. Tôi viết về niềm vui khi được mặc bộ trang phục công sở ngày đầu tiên đi làm, Viết về nỗi thất vọng khi bản thân không làm tròn trách nhiệm trong công việc. Tôi viết lại những tháng ngày mệt nhoài khi loay hoay với cuộc sống nhàm chán lặp đi lặp lại, viết về những lúc thức trắng đêm khóc sưng mắt vì loay hoay vô vọng trong nỗi nhớ ai đó, viết về những chiều mưa cô đơn ở Hà nội nhớ bữa cơm mẹ nấu đến da diết, thèm cảm giác pha cho bố ấm trà nóng rồi cả gia đình sum vầy.

Viết về một ngày nắng bất chợt, Bỗng thấy yêu đời khi biết tim mình đang đập nhanh. À ra là tôi đang cảm nắng  trước một chàng trai nào đó. Ai đó đã nói rằng  “Khi xung quanh cuộc sống còn là hoài nghi ..thì cảm xúc là thứ duy nhất không bao giờ nói dối”.

Chính vì vậy, tôi muốn viết, tôi muốn điên cuồng cùng những câu chữ. Không cần trải chuốt, mượt mà. Tôi muốn viết những gì quanh tôi, gần gũi, giản dị , chân thực, mộc mạc nhất. Tôi muốn viết bởi lẽ cuộc sống vốn nhiều bất ngờ, tháng ngày hạnh phúc luôn ngắn ngủi . Điều duy nhất chúng ta có thể níu giữ cho riêng mình , chỉ có thể là kỷ niệm…

Và viết lách là cách tôi chọn để lưu giữ lại những cảm xúc kỳ diệu hóa thành  kỷ niệm trong miền ký ức những ngày tháng tuổi thanh xuân  trong  tôi ….Đó là niềm vui của một  tâm hồn tươi trẻ đang cháy trong tôi !

                                 Nguyễn Thị Thanh Huyền – dự án Fast Contact – khối dự án miền Bắc

Comments

comments